Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, anh chỉ huy một tổ biệt động đánh chiếm đường ngầm Dinh Độc Lập, chứng kiến cảnh Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng.
Lên kế hoạch vào hang giết cọp
"Kế hoạch HSD" được anh Hường giao cho Văn Phú Giàu cùng hai đồng chí nữa thực hiện. Hường sẽ đóng giả lính dù để hỗ trợ cho đồng đội khi tiến hành trận đánh. Anh cùng đồng đội vạch ra hai bước cho kế hoạch này. Bước 1 có tên "Ném đá giấu tay" là lợi dụng lúc tên Tư lệnh lên xuống máy bay, hoặc lên xuống xe khi ra vào cổng, hoặc khi y đi kiểm tra đơn vị thì sẽ ra tay ám sát.
Tháng 8/1973, bắt đầu triển khai kế hoạch. Không may hai tháng sau, trong một chiến dịch tăng cường trận địa ở Pleiku và Buôn Ma Thuột, Văn Phú Giàu hy sinh. Sau này, ông Hường mới biết về chuyện hy sinh của Giàu, do những người lính trong đơn vị của Giàu kể lại.
"Hôm đó Giàu được lệnh bay cùng đơn vị lên Pleiku và Buôn Ma Thuột tăng cường cho trận địa ở đây. Khi máy bay Mỹ sắp hạ cánh, Giàu biết là sẽ đánh nhau với quân cách mạng nên Giàu giành lấy quả đạn M26 để ném vào tổ bay UH 1 và một số tên khác, nhưng trong đó có hai đồng chí của Giàu. Xác định không thể hy sinh ba người cùng lúc nên chần chừ và bị tên chỉ huy phát hiện. Hắn rút súng bắn và đạp Giàu xuống đất, Giàu hy sinh. Không có sự hỗ trợ của Giàu nữa nhưng tôi vẫn tiến hành kế hoạch và chuyển sang bước hai", ông Hường bồi hồi nhớ lạ.
Ông Hường và phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan.
Bước 2 của kế hoạch là tìm cách trà trộn vào nhà của tên Tư lệnh dù và tìm cơ hội ám sát hắn. Qua một thời gian trinh sát ở nhà riêng tên Tư lệnh, Hường phát hiện y có vợ và hai con gái khoảng 15-17 tuổi, một phụ nữ nấu ăn và một vệ sỹ riêng. Ngoài ra luôn có một đội canh gác ba lớp túc trực 24/24h và an ninh chìm bảo vệ vòng ngoài của căn nhà tên Tư lệnh trưởng. Hai cô con gái của Tư lệnh trưởng, sau này Hường mới biết tên là Dung và Trang, đi học bằng xe đạp Nhật. Buổi tối hai cô thường đi xem ca nhạc hoặc cải lương, xem phim.
Ám sát hụt tên tư lệnh trưởng
Biết được thông tin đó, Hường tìm cách làm quen với hai cô gái. Anh đóng vai sinh viên mới ra trường có xe hơi (lúc này Hường làm nghề thợ sửa xe hơi ở đường Trần Quý Cáp, quận 3 là thợ bậc nhất, có uy tín nên thường được chạy thử xe của khách). Anh cũng đi xem ca nhạc bằng xe hơi và lân la làm quen với hai thiếu nữ. Anh lịch sự mời họ lên xe và chở về nhà. Sau nhiều lần chở hai cô đi chơi, anh được họ tin tưởng mời vào nhà chơi. Hường bắt đầu lên kế hoạch ám sát. Anh mua thêm vũ khí dự trữ tại nhà anh Nguyễn Thành Phương và một số địa chỉ khác.
Đầu năm 1975, anh tìm cách ám sát tên Tư lệnh dù. Anh vạch ra hai phương án cho hai đồng đội ở tổ biệt động là Thám và Huy. Phương án một: Chọn buổi sáng thứ bảy hoặc chủ nhật, Hường sẽ đến nhà Tư lệnh trưởng để tấn công. Ông Hường lý giải: "Tôi chọn phương án này vì đây là thời điểm lính ngụy thường đi phép về thăm gia đình nên chúng thường mất cảnh giác. Việc canh phòng cũng lơ là hơn. Lúc đó, Thám và Huy sẽ cải trang làm lính dù, đi xe Honda ám sát mục tiêu dùng lựu đạn và súng R16 tấn công vòng ngoài, hỗ trợ cho tôi rút lui từ hướng Tân Sơn Nhì- Phú Thạnh ra căn cứ. Phương án hai là đánh cảm tử, nếu rút lui không được thì tiếp tục dùng súng đạn của địch đánh cảm tử với chúng. Sau cùng, chúng tôi chọn phương án một".
Ngày thực hiện kế hoạch, Hường vừa chạy xe hơi có giấu vũ khí đến cổng nhà tên Tư lệnh thì lính gác chặn lại. Anh tưởng mình bị lộ, nhưng vẫn bình tĩnh chào hỏi chúng. Cánh cổng mở ra, một đoàn xe Jeep hộ tống tên Tư lệnh đi ra khỏi nhà, nên không thể ra tay. Thời gian sau, anh tiếp tục đến nhà tên Tư lệnh trưởng chờ cơ hội ám sát thì Sài Gòn giải phóng.
Tháng 6/1974, cùng với "kế hoạch HSD", cấp trên chỉ đạo ông và đồng chí Nguyễn Trọng Nghĩa (tức Tám Ruộng, cánh trưởng A8) có kế hoạch xây dựng cơ sở trong nội thành, có lực lượng vũ trang đông mạnh, tự trang bị vũ khí. Cấp trên tăng cường thêm xây dựng cơ sở hậu cần y tế nhằm phục vụ cho chiến dịch giải phóng miền Nam. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, ông cùng ba đồng đội khác chỉ huy lực lượng của đơn vị chuẩn bị nổi dậy và chọn trường Bồ Đề Hạnh Đức (nay là Võ Văn Tần, phường 11, quận Tân Bình) làm trung tâm chỉ huy và cứu tế phục vụ cho chiến dịch Hồ Chí Minh.
5h sáng ngày 30/4/1975, Hường treo cờ tại ngã tư Quán Thể và trụ điện miếu liệt sỹ. Sau đó, anh cùng đồng đội là Phạm Minh Chánh hội ý, và tấn công vào ấp Chí Hòa 2 (nay ở đường Tái Thiết, P.11, quận Tân Bình). Anh dùng súng bắn và hai tên dân vệ bỏ chạy. Anh đứng ở bờ tường trụ cổng ấp cố thủ. Anh Chánh treo cờ xong thì bị thương nặng, anh Hường cứu chữa nhưng không kịp, anh Chánh hy sinh. Hường rời trận địa quay về ngã tư Quán Thể cùng đồng chí Nghĩa và ba đồng chí nữa tấn công chiếm đồn 30 Bàu Cát, tịch thu một số súng đạn đủ trang bị cho lực lượng nổi dậy.
Ông Nguyễn Văn Hường.
Chứng kiến Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng
Sau đó, anh chỉ huy tổ biệt động có Trần Đình Phục, Thiếu Huy bất ngờ đột nhập đánh vào đội bảo vệ bệnh viện Vì Dân (nay là bệnh viện Thống Nhất, ở đường Lý Thường Kiệt, quận Tân Bình, TP. HCM) thu một số súng đạn. 11h30 Dương Văn Minh, Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa tuyên bố đầu hàng, nhưng một số tên vẫn còn cố thủ và chống trả quyết liệt trong Dinh Độc Lập.
Lúc này, Hường chỉ huy một tổ biệt động có xe Jeep và súng đại liên 50, giương cờ Cách mạng đánh dọc các tuyến đường (nay là đường 3 tháng 2, quận 10, TP.HCM) xuống đến Dinh Độc Lập. "Đến nơi đã là 11h45'. Tôi dẫn tổ biệt động đánh xuống đường hầm ngầm của Dinh Độc Lập để truy bắt những tên đang cố thủ. Khi chúng tôi đi lên thì thấy Tổng thống Dương Văn Minh đang làm thủ tục bàn giao chính quyền cho Chính quyền cách mạng", ông Hường kể lại.
Ngày 1/5/1975, cấp trên điều ông lên Ban 2 (còn gọi là phòng 2) Quân báo Bộ Tư lệnh, làm tham mưu cho đồng chí Nguyễn Trực, Nguyễn Văn Lễ (tức Sáu Lễ), Lê Nam Hà, trưởng phó Ban 2. Ông cùng đồng chí Nguyễn Tiến Hùng được giao nhiệm vụ lấy cho được danh sách toàn bộ sỹ quan các binh chủng ngụy quân và chế độ Sài Gòn, truy bắt những tên sỹ quan không chịu ra đầu hàng, trình diện với cách mạng.
Ông Hường kể lại: "Có một tên sỹ quan cao cấp, dù đã giải phóng 10 ngày rồi nhưng vẫn không chịu ra trình diện. Thậm chí trong nhà riêng của nó ở khu cư xá Bắc Hải còn hai tên lính gác nữa. Tôi cùng đồng chí Sáu Lễ mặc quần áo dân thường có trang bị vũ khí trong người đi đến nhà nó kêu cửa. Tưởng chiến hữu đến thăm hay bàn công chuyện nên nó ra lệnh cho hai tên lính mở cửa cho chúng tôi vào. Nhận ra người lạ, chúng sững sờ, bối rối. Vợ y sợ xanh mặt đi tới, đi lui. Hai tên vệ sỹ đề cao cảnh giác. Chúng tôi lịch sự chào hỏi chúng rồi nói chuyện về việc thay đổi chế độ. Anh Sáu Lễ hỏi: Sao các anh không ra trình diện với chính quyền cách mạng? Tên sỹ quan giật mình, hỏi lại: Các anh không phải là quân lực Việt Nam Cộng Hòa à? Tôi nói: Chúng tôi là Cách mạng đến thăm và đề nghị anh ra trình diện đồng thời hợp tác với chúng tôi sẽ được Cách mạng khoan hồng".
Tháng 11/1976, ông Hường xin chuyển về đơn vị E 55+ D 29 Sư đoàn 5 mặt trận 479 (là đơn vị được lệnh qua chiến đấu ở chiến trường Tây Nam, tức chiến trường Campuchia, đơn vị này sau này hai lần được phong danh hiệu Anh hùng).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét